20/5/12

No name ( Vietnamese version)





Có những lúc cũng thấy thật buồn cười, cuộc sống online trên mạng lại ảnh hưởng sâu sắc đến ta đến vậy. Cũng có lúc vui khi được quậy phá, lúc buồn khi ai đó giận ta và ra đi, có khoảnh khắc chờ mong ai đó online, cảm giác nghẹn ngào khi chia sẻ với nhau những nỗi niềm… Nó làm ta được là chính ta, và cũng làm ta không là chính ta. Ta được thành con người khác, mà đúng là bản chất của CON NGƯỜI. Ở ngoài, anh là một nhà giáo, một bác sĩ, một giám đốc oai phong, được người đời nể trọng, ấy vậy mà khi online, anh được làm một thằng côn đồ, một thằng chửi thề, ruồi bu, được thỏa sức phá hoại cái danh dự mà nếu ở ngoài đời, có thằng nào xúc phạm đến cái Tôi to tổ bố đó, anh sẵn sàng lao vào người nó mà đấm mà đá.




 Có gì lạ đâu, thực ra trên thế giới ảo này, có ai biết anh là ai. Ngay cả biết người đó sống ngay trong một thành phố, trong cùng một quận, nhưng who care? Ừ đấy, tao tệ đấy, tao chửi bới, tao nói xấu, tao hò hét, tao coi show… nhưng mà tao thích thế, vì nó lạ, vì nó làm tao khoái và nó làm tao được cảm thấy tự do. Trút bỏ đi cái vỏ ngoài giả tạo, được khoác vào mình một chiếc áo mỏng mới, ấy là một con người mới. Nhưng khi tắt đèn, tắt máy tính, anh lại trở lại là anh- với cái con người của đạo đức, của lẽ thường, của lễ nghi, với sự kẻ cả của một người có chức vị cao, có gia đình và được cái tiếng là đứa con ngoan của xã hội.
Nực cười thật, ai cũng có cái quyền đó, vậy sao ta lại trách thầy Seahawl vào room Minh Tâm sàm chuyện, sao ta lại trách Sner chỉ chuyên phá phách không đâu, chỉ trách Bob Bùi dụ học sinh chat sex…

 Tóm lại, ta cũng giống nhau mà thôi, chỉ có điều họ được cái tiếng là đứa con ngoan của thế giới ảo, nên vô hình ta cũng áp đặt cho họ cái chức danh ảo nặng ngàn cân lên người họ. Đó là cái hay khi được dùng nhiều nick, vì lại được trút bỏ điều đó, lại làm người khác, lại quậy phá thỏa thích đi, quên đi tất cả, như một đứa trẻ vậy, chẳng ai biết mình là ai cả.
Nghe thì có vẻ vô tư nhỉ, nhưng trốn đi đâu được, vì dù có dùng đến mấy trăm cái nick, có hóa thành mấy trăm người, với mấy trăm tính cách, thì bản chất, cách suy nghĩ và cái cốt cùng cội rễ ấy, anh vẫn là anh mà thôi. Và những lời nói của anh, những lời anh muốn làm tổn thương người khác, rồi cũng một ngày anh nhận lại được từ người khác. Anh suy nghĩ, anh bức bối, anh áy náy và thấy nhục nhã, bứt rứt lắm. Nó là ảo đấy, mà nó cũng tác động không nhỏ đến suy nghĩ của anh đâu. Nó có thể làm anh cười thì cũng có thể làm anh khóc, nó có thể nâng anh tới đỉnh cũng có thể dìm anh chìm như một con gián dưới làn sóng thủy triều. Mà suy nghĩ thật đi, có ai hại anh ngoài anh đâu. Chính cái mồm, cái đầu anh đang giết anh mà thôi. Cứ tưởng nó vô hại, tầm thường nhỏ bé, mà thật sự có phải thế hay không?
Con người có phải loài dễ yêu không? Online, chẳng ai thấy mặt, qua giọng nói ấm áp của ai đó, qua mấy tấm hình mà chẳng biết có phải của người đó thật hay không nữa… ấy thế mà cũng đủ đễ phá vỡ hạnh phúc của một gia đình. Nó làm cho anh- một người nhút nhát ngoài đời, dám tỏ tình, dám buông những lời ong bướm với người con gái mà anh chẳng biết mày ngang, mũi dọc ra sao. Nó cũng làm anh yêu, nó làm anh rung động, làm anh thổn thức, anh nhớ cô, mà anh cũng chẳng biết lôi cái hình nào ra để nhớ nữa.

 Những lời hứa hẹn, những lúc chờ mong, nó đánh lừa cảm giác người ta như thế đó. Yêu- không yêu, cái mà không thể dùng lý trí mà xác định được. Bởi quy cho cùng, cảm xúc dẫn anh tới đây mà, đâu phải lý trí đâu.
Nhưng có điều, bước vào thế giới này, anh cảm thấy thế giới nhỏ bé, anh được “gặp”  những người ở cách xa hàng trăm dặm, anh được nếm trải nhiều mùi vị, mà có lẽ ngoài đời thực, anh chưa được nếm. Anh được sống như đang ở hai thế giới vậy. Hai thế giới cách nhau bởi đường biên giới mỏng manh. Anh được yêu, được ghét, anh được làm thằng khốn nạn, được làm người anh hùng, được thành một đứa con gái lẳng lơ, được trút tâm sự với ai đó anh chẳng quen, anh được lắng nghe, và anh được nói, anh được thành một đứa trẻ, với suy nghĩ nông nổi và dễ thương, anh được thành bất cứ ai anh muốn trở thành. Nhưng hãy nhớ rằng, hãy biết lối về, vì anh vẫn là anh.

Lúc này, tôi cũng chẳng hiểu mình đang viết gì nữa, đầu óc tôi trống rỗng, tôi chẳng hiểu thông điệp mình muốn gửi gắm là gì nữa. Chỉ muốn viết gì đó, bất cứ thứ gì trong đầu mình nảy ra mà thôi. Nhưng tôi yêu cái cuộc sống online này. Vì tôi thấy tôi được là tôi thực sự, cái tôi của một người mà chưa bị cái nền giáo dục giết chết, cái tôi mà chưa bị những mối quan hệ, chưa bị gia đình, xã hội đè nén. Tôi của ngày xưa- của cái thời còn ham chơi lắm, dám nói và dám làm, được đập phá, và chẳng quan tâm đến cái gì xấc. Lên đây, có người ghét tôi, chê bai tôi, nói xấu tôi, họ muốn làm tôi buồn, muốn tôi trốn tránh bản thân, muốn tôi phải chạy trốn để lại khoác một cái áo khác, một cái áo của con người ít nói, chỉ dám ngồi và không dám nói. Nhưng không, không việc gì phải thế, tôi là tôi đấy, hãy chấp nhận đi, nếu không, thì kệ anh thôi, vì tôi là tôi, tôi chẳng phải buồn vì điều anh nói. Anh là thằng khốn nào mà dám nói tôi, thằng khốn nào dám làm tôi buồn, làm tôi khóc. Anh không có quyền nói những điều đó, vì anh cũng chỉ là thằng khốn nạn mà thôi.
Có nhiều người yêu quí tôi, có người yêu vì bản chất, có người yêu vì sự nhố nhăng, có người yêu vì sự gì tôi cũng không biết nữa. Kệ, yêu thì yêu đi, nhưng đừng làm tôi buồn, tôi không muốn lại khoác lên mình, lại reo rắc vào đầu mình những điều vặt vãnh, dở hơi ấy. Nếu nói gì tổn thương tôi, hãy tự nghe và tự nghĩ, bởi tôi sẽ không bao giờ buồn vì những điều đó. Tôi là tôi của sự bất cần, bất quan tâm. Anh chỉ là thằng khốn nạn.
Lên đây, tôi như có thêm một gia đình, một gia đình thật sự, nơi mà dù tôi đi bất cứ room nào đi nữa, tôi vẫn muốn trở về ngôi nhà này, được ngồi, và cảm nhận sự yên ắng của nó. Nó vẫn yên bình như cái hồi mới được dựng vậy. Nơi ấy có người cha TD. Nói sao nhỉ, TD trông thế nào tôi cũng không biết nữa, có thể him đẹp thật, him anh hùng như lời người ta nói; cũng có thể him cũng khốn nạn, và rỗi hơi như cũng chính lời người đời nói mà thôi.

 Ôi, TD, nhớ lại ngày đầu nghe cái giọng khàn vì thuốc, cái lúc hắng, lúc ho của him, mà tôi không thể đeo nổi headphone, vì nó to quá, nó ồm quá, hại não quá. Lol thật không thể chịu được, him nói cái heck gì vây, c’mon, quay lại chủ đề đi lão già, hãy dạy cái gì hay ho thay vì nói những điều vớ vẩn ấy, trời ơi, cha già này nói nhiều quá, tôi điên mất, muốn đi ăn cơm quá đi, giá có phần mềm post số 1 tự động nhỉ =)). Đó là những suy nghĩ của tôi khi nghe TD lên chia sẻ trong ESE. Lúc nào tôi cũng thấy cái nick tím đáng ghét ấy trong các room tiếng anh, him show off kiến thức quá, him tưởng các thầy cô trong đây không biết à, him muốn làm cái quái gì vậy?
Rồi đến một ngày, tôi vào và không thấy cái nick tím đáng ghét đó đâu nữa, tôi chạy đến các room, nhưng không, và khi ấy, tôi thấy cái room ca ke dze ngong. Tôi đoán chắc chắn, còn ai vào đây ngoài TD chứ. Tôi bước vào vắng tanh, người ta cứ vào cái room đó, rồi ra ngay, rồi bước đi không hề ngoảnh lại. Ấy thế mà bây giờ, cái room đó như một căn nhà thực sự của tôi trên đây vậy.
Him được nhiều người mê, mà tôi nghĩ chắc có ss Nữ hoàng sắc đẹp, người với cái giọng lai tạp nhiều vùng, ss Baby Khmer, ss Dưa hấu… và còn nhiều người con gái khác nữa. Nhưng lúc nào tôi cũng nghĩ đến TD như một người cha vậy, tôi thấy sự chín chắn trong đó, có xen lẫn cả sự suy nghĩ cho chúng tôi, cho anh cả HBT, cho ss Hyhy dịu dàng, cho ss Cá mập và ss BBM dễ thương và cả cho con bé nghịch ngợm dở hơi pasta nữa. Chúng tôi từ những nơi khác nhau, gặp nhau trong những hoàn cảnh khác nhau, và cả có những tính cách khác nhau. Nhưng chúng tôi chia sẻ những giờ phút ấm áp bên nhau, ở cái thời gian cũng ngược đời. Tôi vẫn nói đùa rằng, khi room khác tàn cuộc thì room mình mới bắt đầu, rằng chúng tôi sinh hoạt theo giờ Mỹ. Tầm 3,4h mà mắt đứa nào cũng mở thao láo và cười toe toét.
Trong ngôi nhà ấy, có người cha TD, người mà khi ra lăn lội ngoài đời ( chơi các room khác) sẵn sàng chửi bới, sẵn sàng làm những trò phản cảm (hahaha), nhưng khi bước vào căn nhà nhỏ bé này, lại vô cùng nghiêm túc, lại hiền lành, chín chắn và như một người cha thực sự. Có xa rồi có nhớ, thỉnh thoảng, chúng tôi lại thấy nhớ lắm cái giọng nói của cha TD, cái giọng khàn đặc, chẳng lẫn với ai, cái giọng mà chao ôi, khi cất lên tiếng hát thì chối không chịu được =)). Người cha ấy, đang ngày ngày dạy chúng tôi những điều mà chúng tôi chưa hề được học trên lớp, chưa hề nghe đến bao giờ. Người cha ấy, nói với chúng tôi rằng, đừng trông chờ vào ai cả, các con ơi, hãy tự mình tạo nên thành công của mình. Người cha ấy luôn muốn điều tốt nhất cho chúng tôi. Người cha ấy, sẵn sàng hy sinh hàng tiếng đồng hồ, để ngồi đập tan sự ngu muội của chúng tôi. Người cha ấy, biết nói sao nhỉ, tôi chỉ ước mình có thể là cô bé nhỏ nhắn dễ thương, nhảy lên ôm lấy cổ của ông bố già và ôm thật chặt, để được người cha ấy che chở và bảo vệ. Tôi biết rằng, những người chị em khác của mình cũng vậy, chúng tôi yêu cha TD, và biết rằng cha cũng yêu chúng tôi.

Anh cả HBT, một con người ít nói, và cũng chững chạc chẳng kém cha TD. Tôi cảm giác như chúng tôi đùn đẩy hết những gánh nặng lên cha và anh cả vậy. Vì tôi thấy hai người vất vả quá, trong khi chúng tôi đôi lúc còn dỗi hờn, trách mắng. Tôi biết anh là con người trưởng thành trong suy nghĩ, ham tìm tòi và yêu thích máy tính. Có một điều bí mật nói cho các chị nè, chắc làm mọi người ghen tị đó :)). Mọi người chưa ai được nghe anh cả hát đúng không, nhưng em được nghe anh hát rồi, buồn cười quá, chẳng nhớ him hát thế nào nữa, nhưng mà cũng sung sướng. Ôi anh cả, anh muốn ra đi, anh muốn tạo dựng sự nghiệp của anh, anh muốn rời gia đình một thời gian. Em bật khóc khi anh nói lời chia tay, em chưa kịp gửi anh điều chúc cuối cùng. 

Em cảm giác như cô bé pasta đang đứng giữa con đường vắng, khóc gào lên khi thấy anh trai ra đi vậy. Em thấy buồn quá, dẫu biết rằng, anh làm thế là đúng, dẫu biết rằng anh phải đi, mà không sao làm cho hai hàng nước mắt ngừng lại. Nhiều lần, em làm anh buồn phải không. Ôi con bé pasta dở hơi này, nói mà chẳng bao giờ làm được việc gì cả, sao cứ làm người khác phải buồn, phải bực mình thế nhỉ. Lỗi tại em, anh ơi, mong anh sớm quay về, bởi ở nhà, có cha già TD đang mong, có chị Hyhy, có chị cá mập và chị BBM đang mong chờ. Bởi em biết rằng, nếu họ biết anh đã ra đi, họ sẽ khóc mất, tụi em còn cần anh nhiều lắm. Một khi đã bước chân vào gia đình này thì chúng ta mãi mãi là người thân của nhau, cho dù có ai dở, ai tệ, có ai xấu thế nào đi nữa. We’re a family.
Xét về tuổi tác, ss cá mập lớn hơn ss Hyhy, nhưng lúc nào em cũng thấy ss hyhy rất chín chắn, vậy ss hyhy là chị 2 nhé. Đối lập với chị 2 dịu dàng, đằm thắm, chắc là con nhỏ Pasta nghịch ngợm và đáng ghét. Nhỏ lúc nào cũng rỗi thời gian, thích gây chuyện vớ vẫn, lúc nào cũng muốn người khác chú ý đến mình. Ss hyhy vào sau hơn tụi em, nhưng ss theo kịp bài rất nhanh, ss hyhy chắc là niềm tự nào của cha TD : )). Còn trời ơi, ss cá Mập, sao ss già rồi mà mặt như trẻ con ý, đến cái giọng nói cũng đáng yêu không kém. Cha TD, cha có con rể là anh camapkute đó nhá, hai anh chị yêu thương nhau lắm, hihi, buồn cười quá. Đó là gia đình nhà chị 3. Ss hyhy có lẽ là vất vả nhất trong gia đình, ss chưa muốn lấy chồng, ss muốn phụ cho cha và anh cả, ôi những con người vất vả, sao nhà ta khốn khó quá : ((. Vô tư, hồn nhiên nhất là chị 4 BBM, chị tư đáng yêu nhất nhà, và cũng thân với em út Pasta nhất hihi. Chắc tại 2 đứa có óc tưởng tượng phong phú và thich ăn dưa bở. Chị tư đã có người yêu là Đậu mốc. Đó là một anh chàng đẹp trai, nhưng trong một gia đình khá giả, nên anh chê chị 4 nhà ta là nhà nghèo. Con biết gia cảnh mình khó khăn, cha TD một mình nuôi mấy chị em con ăn học, những gì nặng nhọc, vất vả nhất đều dồn lên đôi vai của cha, nhưng cha chẳng hề nói một lời. Con biết cha buồn khi nhìn thấy chị 4 và anh Đậu mốc chia tay nhau. Cha cắn răng, nuốt nước mắt vào lòng. Cha không nói không rằng, cha lo cho chị 4, cha buồn phiền mấy tuần, trông cha tiều tụy hơn hẳn.
Còn pasta, đứa con vô tâm nhất của cha, lúc nào cũng làm cha buồn phiền và lo lắng, lúc nào cũng khiến anh cả và các chị đau đầu. Con ước gì con cũng hiền lành và chịu thương chịu khó như chị 2, nhưng con không được thế cha à. Con xin lỗi cha nhiều lắm, con xin lỗi mọi người. Con ước gì con chăm học hơn, không lười biếng, con ước gì con khỏe mạnh hơn để đi làm như các chị… con là đứa kém cỏi nhất gia đình, là đứa gây chuyện, con  muốn ai cũng chú ý, để được cha yêu thương, được các chị quý mến. Con hận mình không thể hoàn hảo, không thể là mảnh ghép đẹp trong gia đình mình. Con biết cha TD và các anh chị rất lo lắng cho con, con quá dễ dãi với bản thân, lỗi của con, cha à, lỗi của con : ((
Cha luôn nói: nhà ta tuy nghèo, nhưng ai cũng phải sống cho đáng là người, không được hạ mình, quỳ gối trước kẻ khác; phải giữ mình là kẻ ngông, phải có tri thức. Hãy luôn biết tìm kiếm tri thức, vì chỉ có tri thức mới kéo vớt chúng ta, mới khiến cuộc sống ta tốt đẹp hơn. Phải có học thức, phải có lòng tự trọng, phải biết mình, biết người, bởi cuộc sống này phức tạp lắm, có nhiều cạm bẫy, có nhiều người muốn dìm ta chết. Phải học bơi, phải học cách sống để dù có trong hoàn cảnh nào đi chăng nữa, ta cũng có thể sống, sống tốt và được là chính mình.

Anh cả đã đi quân ngũ, cha cũng đã già, chị hai một mình lam lũ phụ cha nuôi gia đình… Con buồn phát khóc khi nghĩ đến gia đình mình, vậy mà con luôn ham chơi, đú đởn theo lũ bạn xấu, luôn làm cả nhà phải đau lòng. Con nghẹn lòng khi nghĩ đến một ngày không còn cha bên cạnh nữa, con sẽ không còn ai nữa, cha ơi, xin cha luôn khỏe mạnh, cha hãy hứa rằng sẽ không bao giờ bỏ rơi đứa con gái bé bỏng này, sẽ không bỏ rơi gia đình ta cha nhé. Con hứa, từ này trở đi, con sẽ quan tâm đến học hành, con sẽ quan tâm đến sự nghiệp của chính mình, con sẽ không để mọi người phải lo lắng nữa, đến lúc trở thành người lớn rồi, phải suy nghĩ giống người lớn thôi. Con yêu mọi người lắm, ôm tập thể nhé :x. con yêu cha TD, cảm ơn cha đã xuất hiện trong đời con, con yêu anh cả HBT, cảm ơn anh đã là anh trai em, cảm ơn chị 2 Hyhy, rồi chị sẽ tìm được người yêu thương và đỡ đần chị, cảm ơn chị 3 Cá Mập, tuy cuộc sống 2 anh chị vất vả và có nhiều khó khăn, nhưng em tin rằng tình yêu của anh chị sẽ là sức mạnh giúp hai người vượt qua mọi thử thách trong cuộc sống; cảm ơn chị BBM, chị đừng buồn vì Đậu Mốc, rồi chị sẽ tìm được người yêu chị bằng cả tấm lòng, chị xứng đáng nhận được điều đó, hãy luôn mỉm cười chị nhé. Con yêu lắm cái gia đình mình, nếu có kiếp sau, con cũng mong chúng ta sẽ gặp nhau và có thể sống trong một gia đình thực sự. :D

2 comments:

Unknown nói...

mot chieu mua gio, nghe nhac va doc lai nhung dong suy nghi ma minh viet, ma sao thay nguong qua :D thay minh suy nghi that tre con lol

Unknown nói...

I really miss our family. I do... Miss all of you guys... I miss HBT. I miss ss Hyhy... I miss BBM...I miss Nghia, khi?, anh ngu, ca chep, myself, greenrain, y_man.... I miss TD so so much... so lonely in a silent night...I just can't hold back my tears any longer :((

Đăng nhận xét